Thứ Sáu, 11 tháng 3, 2016

Ta và đêm, là tri kỷ !

Chị nói lớn lên em sẽ biết, để tìm cho mình một người bạn tri kỷ...thật...khó lắm. Những lúc một mình đối diện với nỗi cô đơn mà không thể lấp đầy bởi môt ai em sẽ thấy nó trống vắng và xa lạ đến cỡ nào. 
Cách tốt nhất em hãy là tri kỷ của chính em, tự tạo niềm vui cho mình. Và nỗi buồn, nếu không có một ai đó để em nương tựa vào mà bộc bạch hết ra thì em có thể giấu nhẹm nó đi, mình em nhấm nháp nó, rồi thời gian dần em sẽ chóng quen thôi. 
Thật...
Chẳng có nỗi đau buồn nào mà người ta không chấp nhận được cả, chẳng qua là người ta chưa chịu buông thôi. Và làm gì có ai cầm nắm mãi một thứ gì đó trên tay hoài đâu... Chấp nhận buông hay không, đôi khi không còn là quyền của chính mình nữa mà nó đã là mặc định của thời gian rồi...
Tri kỷ !
Cũng phải ha... trên đời này hỏi thử có mấy ai làm được tri kỷ của nhau và đi cùng nhau đến cuối đoạn đường. Ai rồi cũng phải lo cho cuộc sống, bộn bề của chính mình mà thôi. Thế cho nên, dù lúc đau buồn nhất, đừng cố tìm một ai để dựa vào và khóc, mà hãy dựa vào chính mình đi, trốn trong phòng mà khóc. Rồi thì lấy can đảm của mình mà bước qua...
Nhưng mà, nói gì đi nữa. Mình vẫn mong cuộc đời chẳng vui vẻ gì của mình sẽ có đươc một người bạn tri kỷ thật sự hiểu và biết quan tâm đến mình ngay những lúc mình vui hay buồn, ngay những lúc giữa đám đông con người hay một mình lẻ bóng...
Nhưng mà, mong thì chỉ mong thế thôi, chứ mình biết, biết mà... chẳng ai có đủ thời gian để đi làm bạn với một đứa như mình đâu... Một đứa mà suốt ngày chỉ biết lặng lẽ, chỉ biết chối từ thì làm sao mà...
Cũng đã có ngần ấy con người tự động bước ra khỏi cuộc đời mình mà chẳng hề có chút gì luyến lưu hay phân vân gì rồi. Chừng ấy con người thẳng thừng và dập nát mình như thế... Mà niềm tin thì lại chẳng được đong đầy như đại dương rộng lớn ngoài kia, nó chỉ là một vũng nước thôi, người này lấy đi một ít, người kia lấy đi một ít thì không cạn mới là lạ... 
---
À, mà quên. Mình cũng có một tri kỷ đấy chứ...
Là đêm...
Có thể nó không sẻ chia được gì cái nỗi buồn mà mình đang mang, nhưng chí ít nó cũng ngồi đó lặng im bên cạnh mình, mà chẳng cần phải lên tiếng, cũng chẳng bao giờ bỏ rơi...

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015

Như chưa từng nhuốm vệt âu lo






" Khi đau, bạn thường hay cầu nguyện cho mình điều gì ? "


Đó là câu hỏi mà bọn em vẫn thường hay hỏi nhau mỗi khi gặp điều gì đó không vừa ý hoặc là khi đau...những lúc đau như thế này !


Lâu rồi, có lẽ từ rất lâu thì phải đã chẳng còn ai trong chúng em nhắc đến " Khi đau, bạn thường hay cầu nguyện cho mình điều gì ? "


Chẳng phải vì quên, cũng chẳng bởi vì không còn đủ thân thiết để tìm về nhau trong những lần muốn được sẻ chia ấy ! Mà...như em- như chúng bạn... để thốt lên được câu hỏi ấy thì cũng đã đau xoáy tận trong tim rồi.


Vậy mà hôm nay, em lại tự đặt câu hỏi ấy cho chính bản thân mình " Khi đau, em thường hay cầu nguyện cho mình điều gì ? "


Em không biết trong số những câu trả lời thoáng qua, em có cầu nguyện cho riêng mình điều gì không? Nhưng...


Khi đau...


Em thường hay nghĩ về quá khứ, nghĩ về chút niềm vui còn sót lại nơi xa.


Khi đau...


Em thường tìm đến những nơi yên tịnh, hay khóc thầm, hay lẳng lặng một mình tách rời khỏi nhịp sống ồn ã chung quanh.


Khi đau....


Em thường nhớ thương đến những người bạn thuở xưa, những người đã cùng chung với em một quãng ngắn ngủi của hạnh phúc !


Để cho...

Ký ức lại lội ngược dòng trở về với những tháng ngày rất xa...


Trên một cánh đồng thơm mùi rơm rạ, nắng đổ vệt dài ửng vàng lúa chiêm, nghe đâu râm ran trong những buổi trưa hè có bọn nhóc con đang xúm xuýt vui đùa trong những trò chơi rượt bắt, tiếng cười giòn tan, trong veo như chưa từng nhuốm một vệt âu lo ...


________


Lạc Bình

Thứ Tư, 1 tháng 1, 2014

Yêu thương quên lãng



Đã lâu lắm rồi,không nhớ nữa...nhưng cũng đủ để tôi cảm thấy rằng dường như mình đã dần trở nên vô tâm với một người nào đó...
Nắng chiều nay rất thưa và yếu ớt,những hạt mưa bụi bay bay rót vào lòng tôi bao nỗi u buồn. Bước chân chiều hoang vắng,tôi tìm đến chốn lãng quên...nơi có rừng cây xanh rợp bóng,có tiếng chim ca và những ngọn đồi đầy dốc.
Tôi đang thì thầm cùng gió,với hoa và cây cỏ. Nhìn xa xa,biển một màu xanh đang ôm ấp hoài con sóng,từng đợt,từng đợt...những rặng dừa xanh trải dài nối tiếp,phía con đường...người qua kẻ lại như một vòng quay lẩn quẩn đời thường.Nơi đây,mây và núi còn đang lững thững bên nhau,trao nhau những giọt đông ân ái. Ôi,tôi chỉ muốn ngã mình nằm dài trên những thảm cỏ xanh,cho trôi nhẹ một khung trời kí ức,một nỗi buồn miên man.
Nơi yêu thương bị dòng thời gian đóng bụi mịt mờ,nơi hơi thở và giọt nước mắt trẻ thơ đã lạnh vùi trên những ngọn cỏ xanh tươi.Tôi chợt nhớ đến nhỏ...và buồn cho tôi. Trên những bước đường vội vã,tôi đã vô tình bỏ lại nhỏ sau lưng mà không chút đoái hoài,nhung nhớ. Là tôi đang vô tâm hay vô tư? đến nỗi lãng quên cả những yêu thươngcủa nhỏ.
Tôi và nhỏ lớn lên bên nhau.Ngoài tôi,nhỏ sống một đời đơn côi khi không có ba mẹ bên cạnh.Nhỏ ở với Dì(chị của mẹ nhỏ),phải chịu bao uất ức với những đòn roi.Dì chẳng bao giờ thương nhỏ,mọi bực tức bên ngoài đều bị dì đem về trút hết lên người nhỏ,nhỏ chỉ có thể khóc mà thôi.Mỗi lần gặp nhỏ,đôi mắt lúc nào cũng ngân ngấn nước.Tôi cũng vậy,những lúc ba say,tôi vẫn thường hay bị ba đánh đòn.Nhưng tôi còn có mẹ,còn có nơi để ngã vào lòng.Còn nhỏ?Ai sẽ bên cạnh nhỏ những lúc nhỏ cô đơn?
Là ai chứ...?
Từ ngày nhỏ theo Dì đi nơi khác sinh sống,tôi chẳng buồn lên đây nữa,ngoại trừ chiều nay.Nơi đây là kí ức,là tuổi thơ tôi và nhỏ hay chôn chặt những buồn vui,để lòng không gợn sóng,để có thể thỏa sức la hét vùng vẫy cho tan đi những ấm ức trong lòng.
Ôi,sao tôi có thể quên đi nơi đã từng cho tôi một người bạn như nhỏ?
Nhỏ ơi,tôi đã trở về,về lại nơi đây và đang nhớ về nhỏ.
Nhỏ ơi,nhỏ sống thế nào rồi,nước mắt có còn rơi? hay buồn tủi ngồi thu mình một góc?

Tối qua ba lại say,say khướt và tôi lại bị ăn roi nhỏ ạ.Tôi đau lắm nhưng làm sao đau bằng nỗi lòng mẹ tôi,phải không nhỏ?Ba chẳng bao giờ thương mẹ con tôi,chắc nhỏ biết mà.Nhưng thôi,tôi và nhỏ hãy cứ sống cho trọn vẹn một ngày dù yêu thương không đến,dù đường đời có cả hoa hồng và gai nhọn,dù nắng ấm hay mưa giông,nhỏ nhé.

Xuân sắp về rồi,mưa cứ rơi bất chợt,lành lạnh nhỏ ạ.Mong rằng những cơn mưa đầu mùa chỉ là những cơn mưa nhẹ hạt,một chút ướt thôi..để nắng vàng sẽ xuất hiện.Mong rằng những giọt nước mắt đã từng rơi trả lại cho nhỏ phút bình yên thật sự...!

Phía trước,đường chân trời còn xa tít tắp,từng đàn chim vỗ cánh bay trên nền trời mây xám u buồn,chợt thấy dáng nhỏ gầy còm,cố còng lưng đạp trên chiếc xe cũ kĩ,chạy đua với từng giọt mưa đang lất phất rơi,nét mặt nhỏ với nụ cười hiền đang vẫy gọi.

Nhỏ đang đến bên tôi...thật gần.
_________
Lạc Bình

Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2013

Chiều...mênh mang, con sóng vỗ !

Biển chiều nay...sóng xô bờ dữ dội,cuồn cuộn dâng.Con thấy mênh mông quá.
Cuối cùng...cậu cũng bỏ con mà đi...
Cuối cùng...lời nguyện cầu của con,người đã không nghe thấu
Cuối cùng...vẫn không thể nào thắng nổi số phận đã an bài,cậu nhỉ?

Cậu đã thật sự vĩnh biệt mọi người...khói hương nghi ngút cùng tiếng kinh cầu,tiếng khóc than ai oán nẫu ruột làm cho mọi thứ trở nên sầu vắng.Nước mắt tràn mi...ai cũng khóc thương cho sự ra đi của cậu.Cũng phải...
Kiếp người là chốn vô thường
Làm sao tránh khỏi hai dòng lệ tuôn
Buồn...vô thường cậu nằm đó như một giấc ngủ say.Lần cuối cùng,cậu bảo con đừng khóc,đừng khóc con nhé,mắt đã ướt nhiều rồi,con sẽ đẹp khi môi nở nụ cười.Lần cuối cùng,nắm tay...con cười với cậu...lòng đau chua xót.
Sẽ không còn những cơn đau hành hạ cậu mỗi ngày,sẽ không còn sống bằng những mũi tiêm gây mê mong được chìm sâu vào giấc ngủ,sẽ không còn...không còn nữa.Cậu hãy ngủ thật ngon và thanh thản cậu nhé.Con sẽ không khóc,sẽ không để nước mắt mình rơi.Vì con biết "nước mắt sẽ không mang cậu trở lại".Vì con biết...nơi đó,cậu sẽ buồn nhiều nếu đôi mắt con đượm buồn,thấm đẫm giọt lệ đau.

Chiều nay,con lại tìm ra biển...lặng im.Một mình chênh vênh,nghe từng nhịp sóng rì rào,từng tia nắng ấm khẽ đậu trên vai áo,từng cơn gió thoảng đong đưa buồn hiu hắt...Con lại buồn,
Sóng chiều trôi dạt về đâu?
Cho lòng man mác nỗi sầu thiên thu
Nắng chiều bóng ngả về đâu?
Cho hoàng hôn tím ngát hương đượm buồn
Gió chiều thổi nhẹ về đâu?
Cho đời vắng bóng,cho người biệt ly!

Có phải...đời người là những buồn vui,là những nụ cười và nước mắt,là những áng mây trôi lững lờ,là những cánh diều đứt dây...? Có phải...khi hồn phách lìa thân,kiếp người sẽ chấm dứt? Có phải thiên đường sẽ dành cho những ai có tấm lòng từ bi,nhân ai? Nếu là vậy,con sẽ đem những giọt nước mắt mặn lòng chôn sâu vào nỗi nhớ...để nụ cười có thể cho cậu một kiếp ngủ vùi bình yên,an lạc...để nơi đó...những thiên thần sẽ luôn bên cậu.
Cậu...mai này,mọi người sẽ tiễn đưa cậu đến nơi an nghỉ cuối cùng.Những nấm đất rải quanh,một nấm mồ,phút chốc rồi mọi thứ sẽ trở nên hư vô.Con ngậm ngùi...một đời cát bụi rồi sẽ về đâu,về đâu???


Mênh mang chiều buồn,sóng vẫn dạt dào xô bờ cát trắng,biển chiều nay...vắng bóng cậu,cậu ơi!
_________
Lạc Bình